Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Cuộc dẫn đầu chiến ngân sách Mỹ: Lần này đã khác!.

Quốc hội Mỹ chẳng thể trông mong vào công cụ “đe dọa phá sản” – một vũ khí hủy diệt hàng loạt đối với lĩnh vực tài chính – như là một dụng cụ để có được sự nhượng bộ từ các bên

Cuộc chiến ngân sách Mỹ: Lần này đã khác!

Tuy nhiên điều không may là Tổng thống Obama đã có “tiền lệ” chịu nhượng bộ trong bối cảnh Quốc hội đứng trước các nguy cơ khác nhau và điều này đã khiến cho các tranh luận về trần nợ công thay đổi về thực chất và không thuần tuý là cuộc đấu đá chính trị nội bộ nữa.

Một nghịch lý là cuộc chiến trần nợ lại không thực thụ về vấn đề nợ nần. Trong những năm 1800, đã có thời kỳ Anh có được lợi thế này (như ông Valéry Giscard d’Estaing – cựu Bộ trưởng Tài chính Pháp dưới thời Tổng thống Charles de Gaulle từng phát biểu). Cố nhiên việc xảy ra vỡ vạc chính trị không phải là duy nhất ở Mỹ - hệ thống chính trị ở quờ các quốc gia đều bị ảnh hưởng ở một mức độ nào đó.

Đương nhiên là người Mỹ phải quan hoài như vậy đến chất lượng giáo dục cũng như cơ sở hạ tầng – chưa nói đến môi trường thiên nhiên – vấn đề mà họ đang núm đùn đẩy cho các đời tương lai. Bất chấp các tuyên bố mang động cơ chính trị và vô cứ, các nghiên cứu vẫn chỉ ra rằng nợ quá cao sẽ là chướng ngại cho tăng trưởng kinh tế trong dài hạn.

Thậm chí trước kia, chính Tổng thống Obama là người phải nhượng bộ khi ông biết rằng khi mà thảm họa vỡ nợ xảy ra – cho dù là do các nghị sỹ đảng Cộng hòa gây ra – thì ông cũng sẽ phải chịu trách nhiệm và điều này có thể ảnh hưởng đến cuộc bầu cử nhiệm kỳ 2 của ông.

Vậy thì thành tựu của 2 nhiệm kỳ của Tổng thống Obama là gì? Bất chấp các quyết sách có hại của chính phủ liên bang, kinh tế Mỹ vẫn đang cho thấy sự phục hồi mạnh mẽ. Không một ai có thể mường tượng một quốc gia với rất nhiều lợi thế kinh tế độc nhất lại có thể tự gây ra các hậu quả nghiêm trọng như vậy. Tuy nhiên, trên toàn bộ, Mỹ cần phải để lại cho đời sau di sản của một cơ chế ra quyết định chính trị của dân, do dân và vì dân.

Hẳn nhiên đồng USD vẫn sẽ là đồng bạc dự trữ chính của thế giới kể cả sau đợt vỡ nợ nghiêm trọng lần này – bởi lẽ đơn giản là hiện chẳng có bất cứ đồng tiền nào đủ sức thay thế đồng USD – và nếu có thì chắc chắn không phải là đồng Euro của hiện tại. Hiện giờ, với việc đã trúng cử nhiệm kỳ 2 (và chẳng thể tiếp kiến tranh cử thêm nhiệm kỳ thứ 3 liên tục), Tổng thống Obama có thể sẽ có các biện pháp táo bạo, rủi ro hơn nhưng vẫn phải bảo đảm duy trì được các thành quả kinh tế của 2 nhiệm kỳ Tổng thống của mình.

Các tính hạnh cho rằng lợi thế này hà tằn hà tiện cho người Mỹ hơn 100 tỷ USD trong 1 năm. Điều rưa rứa sẽ xảy ra với đồng USD – đặc biệt là trong bối cảnh các thị trường vốn châu Á đang lớn mạnh.

Cuộc chiến về trần nợ công đẵn là về quy mô và quyền lực của chính phủ. Dĩ nhiên Mỹ cần phải lo âu về vấn đề nợ công ngày càng tăng cao của mình cũng như uổng hưu trí và y tế đang dần hiện hữu.

Tuy nhiên sự vỡ nợ trong bối cảnh hiện thời sẽ đẩy nhanh quá trình này, khiến cho người Mỹ thiệt hại hàng trăm tỷ USD do phải trả lãi suất cao hơn đối với các khoản nợ công và tư.

Đảng Cộng hòa không phải là những kẻ theo chủ nghĩa diều hâu với vấn đề nợ công khi Đảng này nắm quyền. Chức năng quan trọng này đang có nguy cơ bị xóa bỏ. Hẳn nhiên là ông Obama cũng như thảy mọi người đều muốn xu thế phục hồi này tiếp. Tổng thống Obama cần thuyết phục các đối thủ đảng Cộng hòa nhượng bộ và không có gì bảo đảm rằng họ sẽ làm điều này. Đơn giản, hãy thử xem xét khi Fed nói đến vấn đề giảm quy mô gói nới lỏng định lượng quá sớm.

Ứng viên Tổng thống gần đây nhất của Đảng Cộng hòa Mitt Romney và người vận động tranh cử cùng ông là Paul Ryan đã vận động tranh cử dựa trên chương trình kích thích kinh tế vốn có thể khiến cho khỏa nợ của Mỹ phình to thêm vài nghìn tỷ USD nữa – chủ yếu là do cắt giảm thuế và tăng xài quốc phòng.

Sự bại hệ thống chính trị ở Mỹ còn xa mới bằng Italia nhưng nếu Quốc hội nước này tiếp chuyện phá hủy các chính sách kinh tế thì điều này là báo hiệu cực xấu cho các triển vọng dài hạn của Mỹ.

Chỉ một gợi ý đơn giản về việc thắt chặt tiền tệ đã làm hỗn loạn thị trường quốc tế thì liệu việc chính phủ Mỹ vỡ nợ sẽ có ảnh hưởng thế nào đến kinh tế toàn cầu? phần đông các phương tiện truyền thông đều tụ hợp vào các nguy cơ ngắn hạn từ các biện pháp phản tác dụng nhưng rủi ro thực sự lớn hơn thế nhiều.

Nguồn Project-Syndycated/Dân Việt. Tuy nhiên trong bối cảnh các thị trường vốn nước ngoài phát triển, các lợi thế của Anh giảm dần và đến đầu Thế chiến thứ 2 thì gần như biến mất. Không may là sự kiện chính phủ phá sản - dù chỉ mang tính kỹ thuật hay nói cách khác là theo các con số - cũng có thể mang lại các hậu quả không lường trước được, từ đó đe dọa sự bình phục của kinh tế Mỹ.

Tuy nhiên điều này đã gây ra các hậu quả nghiêm trọng – đặc biệt là ở các nền kinh tế mới nổi. Nhưng trong bối cảnh các bàn cãi ngắn hạn trở nên thẳng tuột hơn, rủi ro liệt hoạt động của các cơ quan chính phủ trong dài hạn trở thành rõ ràng hơn. Lợi thế của việc phát hành đồng tiền dự trữ thế giới là rất lớn – không chỉ là việc chính phủ Mỹ chỉ phải trả lãi suất thấp cho trái khoán chính phủ mà còn là việc quờ các loại lãi suất ở Mỹ cũng thấp.

Kể cả khi đồng USD vẫn giữ được ngôi vương thì quyền lực của nó sẽ không được như trước nữa. Tổng thống Obama đã đúng khi phàn nàn về các áp lực chính trị buộc ông phải nhượng bộ. Nếu không được giải quyết thấu suốt thì cuộc chiến này có thể làm suy yếu trầm trọng khả năng ra các quyết sách kinh tế quan trọng của chính phủ. Tuy nhiên lần này tình hình hoàn toàn khác.

Ít nhất là cho đến thời điểm này, phần còn lại của thế giới vẫn có lòng tin “vô bờ bến” rằng Mỹ thừa sức “lặp lại trật tự” ở Hạ viện – điều này thể hiện ở tỷ lệ lãi suất cho vay rất thấp. Fed đã phải đi trái lại với tuyên bố của mình sau khi thị trường sang nhiều tháng biến động cũng như Fed đã đánh giá lại các nguyên tố kinh tế và chính trị.

Tuy nhiên kể cả đồng USD có giữ được vị thế của nó thì giá trị của nó sẽ bị suy yếu nghiêm trọng. Có nhẽ nhà đầu tư đã quá quen với cuộc chiến trần nợ công của Mỹ - vấn đề vốn gây nhiều tranh cãi trong 3 năm nay. Càng ngày cuộc chiến trần nợ công của Mỹ càng phản ảnh sự đương đầu quyền lực liên tưởng đến vấn đề lập pháp giữa Tổng Thống và Quốc hội.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét