Có những thạc sĩ, cử nhân nhưng không biết cách luộc một quả trứng, không biết uống một hớp trà như thế nào cho đúng
Ở nhiều cơ quan, đơn vị đã có không ít những người hoang tưởng đang làm việc và gây ra rất nhiều phiền phức cho lãnh đạo và cộng đồng. Chả hạn, người dự tuyển xin thi vào làm phóng viên viết mảng văn hóa thì sẽ do Ban Văn hóa - xã hội chịu trách nhiệm ra đề bài, chấm bài và dĩ nhiên là có sự dự, giám sát của hội đồng tuyển.
Năm 2010, Văn phòng Nội các Nhật Bản đã mở một cuộc điều tra và thấy số người mắc bệnh này ở Nhật khoảng hơn 700.
Nhưng khi nói rằng, người đó sẽ chỉ được hưởng một khoản lương rất thấp, còn muốn có thu nhập cao thì phải viết, viết càng nhiều thì thu nhập càng cao, thậm chí thu nhập của phóng viên cao hơn thu nhập của trưởng, phó ban thì ứng viên không chấp nhận… Nói tóm lại là người dự tuyển vào làm phóng viên đã có những suy nghĩ… rất không thông thường.
Có loại thì múa may quay cuồng, ra giữa đường, giữa phố gào hét, có loại thì đập phá… Nhưng cũng có loại thì lại "điên" trong tư tưởng, trong suy nghĩ, mà phải tinh ý lắm mới nhận ra tâm thần của họ có những miêu tả không thường ngày.
Các bệnh viện thần kinh luôn chật ních học trò đến khám, chữa bệnh. Việc chấm thi sẽ do các ban chuyên môn của báo cáng đáng. Khi đi học, rất nhiều cháu được đưa vào các trường tên tuổi. Vì nguyện vọng như vậy nên ngay từ khi con còn nhỏ, họ đã nhồi vào đầu con mình mong muốn đó và dùng mọi kế, mọi cách để buộc đứa trẻ phải đi theo con đường mình đã đặt ra.
Họ đã vẽ ra không ít những ý tưởng, kế hoạch mà thoáng đọc thì thấy có lý, nhưng rồi đến lúc mất công, mất sức xét soi lại thì mới thấy rằng, đó là những ý tưởng viển vông, cách biệt thực tại, hoàn toàn không có tính khả thi. Từ trước đến nay chưa từng có chuyện khi tuyển người vào làm việc lại phải rà xem tâm thần người ấy có bình thường không.
Ngay từ nhỏ, chúng đã được làm quen với những phương tiện thông báo đa dạng. Trước sức ép từ gia đình và sức ép trong việc học tập, có những đứa trẻ đã phát điên ngay từ nhỏ, còn những đứa trẻ thoát được, lớn lên và đến độ tuổi thanh niên thì mắc hội chứng hikikomori, hoặc có những mô tả tâm thần không thường ngày, đặc biệt là bệnh hoang tưởng.
Chúng lại chẳng biết gì cả ngoài mớ tri thức của nhà trường và cuộc sống trong thế giới ảo qua máy tính". Thanh niên bây chừ sống trong một thế giới rất hiện đại. Đặc biệt là ở một số người học vấn cao, có tri thức.
Cách sống này đã gây cho chúng sự hoang tưởng, phi thực tế, hay nói một cách thô thiển hơn, chúng là những “con gà công nghiệp”. Ngay trong các cơ quan báo chí Việt Nam cũng vậy. Căn bệnh này bắt đầu từ… chính bác mẹ. Mà rà được điều này thì thật là khó. 000, nhưng theo những con số khác thì phải hơn 1 triệu và độ tuổi đang tăng dần từ 21 tuổi lên đến 32 tuổi.
N. Ông cho biết, mỗi năm, trung bình tòa soạn của ông nhận được chừng khoảng hơn 2. Nghe ông nói mà tuốt luốt anh em trong đoàn nhà báo Việt Nam khôn cùng ngạc nhiên và cảm thấy đây là điều rất không thông thường. Những người mắc bệnh này thuộc giới trung lưu và bắt đầu mắc bệnh từ tuổi thiếu niên. Vậy nên, bài học tuyển dụng ở báo chí Trung Quốc đã phải đến mức rà soát xem thần kinh của người dự tuyển có thông thường hay không quả là một điều đáng báo động về sự không thường nhật của con người trong thế giới đương đại hiện tại.
Hơn nữa, hồ hết các gia đình Trung Quốc, đặc biệt là ở thành thị chỉ có một con, nên các cháu được sinh ra và lớn lên trong điều kiện vật chất khôn cùng đầy đủ, được bác mẹ chiều chuộng, coi ngó và từ nhỏ đã trở nên những ông hoàng, bà chúa.
Rồi ông kể cho chúng tôi nghe những chuyện dở khóc dở cười khi soát ở vòng thứ 3. Ở Nhật Bản chả hạn, Chính phủ đang đau đầu vì hội chứng Hikikomori, tạm dịch là “căn bệnh sống khép kín, ngại giao du với xã hội”.
Lọt qua được vòng 1 thì thi tuyển vòng 2 - thi viết báo. Có thể nói, cuộc sống của chúng gần như chìm trong thế giới ảo. Và để loại bỏ những trường hợp này thì thật là mệt mỏi, đặc biệt là những trường hợp được các VIP giới thiệu. Sau vòng 2 là vòng soát xem người dự tuyển có "thường ngày" không, hay nói một cách "trần truồng" là thẩm tra xem tâm thần của người này có thường nhật hay không.
Bây chừ, tình trạng thanh niên có những biểu thị không bình thường về tâm lý đang là vấn nạn trên toàn thế giới chứ chẳng riêng gì Trung Quốc. Bước 1 là rà soát lý lịch, bằng cấp và cho làm một số bài thi trắc nghiệm.
Nhận thấy vẻ kinh ngạc và thắc mắc của các nhà báo Việt Nam, ông lãnh đạo tờ báo kia ung dung giải thích: "tầng lớp Trung Quốc đang phát triển rất nhanh.
T. Ở Việt Nam, giới trẻ đang mắc những chứng bệnh tâm thần càng ngày càng nhiều. 000 đơn xin việc, trong đó cả thảy đều có trình độ đại học hoặc trên đại học. Nhưng để xử lý những người mắc bệnh như thế này thật hết sức khó. Đây là những người không bị bệnh tật gì, học hành tử tế, có bằng cấp, nhưng lại chẳng thể nào hòa nhập được với tầng lớp, mà chỉ sống với thế giới ảo là chiếc máy tính và ru rú ở trong nhà.
Như Thổ (NLM số 262) Những ngày cuối tháng 9 vừa qua, Đoàn Nhà báo Việt Nam do Phó tổng biên tập Báo quần chúng. Tòa soạn nào cũng kêu thiếu phóng viên có nghề, có "máu viết", nhưng tòa soạn nào cũng thừa ra một đống những phóng viên viết thì chẳng ra gì, nhưng lại còn tinh tướng, cậy mình có bằng nọ, cấp kia.
Nếu không cẩn thận thì sẽ bị mang tai mang tiếng là mất dân chủ, không tôn trọng sự "sáng tạo", là không biết trọng dụng người tài…? Gần đây, chúng ta nói rất nhiều về chuyện những thủ khoa, những người học giỏi không kiếm được việc làm. Các bước tuyển chọn của tòa soạn cũng giống như các tòa soạn ở Việt Nam. Thừa là thừa những người không làm được việc, thiếu là thiếu những người có trình độ, có tay nghề, có phẩm chất đạo đức tốt.
Ở trường thì học giỏi, văn hay, chữ tốt; tư cách đạo đức cũng không có vấn đề gì, nhưng. Tại buổi làm việc với lãnh đạo của một tờ báo lớn nhất, nhì Thượng Hải và cũng là một tờ báo lớn của Trung Quốc, vị lãnh đạo của tờ báo đã bàn luận với đoàn những kinh nghiệm trong việc tuyển chọn phóng viên.
Từ trước đến nay, nói đến những người có tâm thần không thông thường thì mọi người chỉ nghĩ đó phải là người điên, có những trình bày, hành động mà nhìn đã thấy là anh ta điên… thật.
Đó là do sự cưu mang của gia đình đối với con cái một cách thái quá, là mong muốn con mình phải học hành giỏi giang, phải có vị trí trong xã hội, phải trở thành những "vĩ nhân". Có người "thẳng thắn" đề nghị là nếu được tuyển thì anh ta có thể giữ được những cương vị như trưởng, phó ban, rồi lại tiếp chuyện "thẳng thắn" đề nghị là với trình độ như vậy thì phải nhận được chế độ lương lậu, đãi ngộ tương xứng.
# Thịnh Giang dẫn đầu đã sang thăm Hội Nhà báo Trung Quốc và làm việc, gặp gỡ, bàn bạc với một số cơ quan báo chí hiểm yếu. Có một điều là ở cơ quan nào hiện cũng kêu thiếu người và kêu thừa người. Đúng là trong xã hội ta hiện, việc kiếm một chỗ đứng, một vị trí công tác trong một cơ quan công quyền, hoặc trong một đơn vị nào đó thật không đơn giản. Nhưng điên cũng có rất nhiều loại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét