Bất giác, bà ghì đầu chàng trai xuống ngang tầm mắt, lần tay lật từng gốc tóc của Túy để cỡ điều gì
“Như hòn cuội rơi vào vũng nước, 20 năm kia chỉ là giây khắc ngắn ngủi. Và căn nhà rộng thoáng ở ấp Định Mỹ, xã Định Hòa, thị xã Sa Đéc từ sáng đến chiều rộn rã tiếng cười của hơn 30 người thuộc đủ thế hệ trở về quây quần bên nhau.
Người mẹ trẻ thất thểu ra về và hiểu rằng mình đã vĩnh viễn mất con. Nguyễn Quốc Túy hạnh phúc bên mẹ Đó là một ngày đầy nắng đáng nhớ của Túy và mẹ, ngày đánh dấu 20 năm mẹ con họ gặp lại nhau sau cũng chừng ấy thời kì xa cách biền biệt.
Nguyễn Quốc Túy đã viết như thế trong cuốn lưu bút đặt trọng thể bên cạnh lọ hoa tươi thắm trong ngày chủ nhật 28-7-2013.
Cô gái quê xinh đẹp Nguyễn Thị Bé và người đàn ông Philippines tên Pantaleon Mance - một viên chức thuộc lĩnh vực thông tin làm việc tại Việt Nam từ cuối những năm 60 của thế kỷ trước - gặp và nên duyên ở Vũng Tàu.
Được nuôi dưỡng và lớn lên trong gia đình mẹ nuôi trí thức, nền nếp, cậu bé Túy ngày xưa - giờ là Gentry Win Buckner - trưởng thành chuẩn. Mẹ và các em rất yêu quý con”. Thèm khát tìm mẹ của chàng trai làm mủi lòng hóa công hay thương xót luôn ẩn giấu nét kì diệu: Chị Phiến, người chị ngày xưa từng ở cạnh Túy trong cô nhi viện, nhận ra đứa bé ngày trước mình từng ẵm bồng.
Chị tức thời phóng xe máy đi tìm bà Bé ở tận ấp Định Mỹ. Nước mắt người mẹ ướt sũng mái đầu con trai. Vết tích độc nhất vô nhị còn lại chỉ là cuốn sổ ghi danh sách trẻ, nơi chàng trai xúc động nhận ra mình trong tấm ảnh của một trẻ lên 2 cùng dòng chữ Nguyễn Quốc Túy, Sa Đéc.
Một nách hai con thơ, bệnh tật, túng quẫn, neo bấn, người mẹ trẻ đành bấm bụng gửi con trai vào cô nhi viện, định bụng sau này khỏi bệnh sẽ trở lại rước con về.
Người mẹ ấy giờ đã bước vào tuổi xế chiều, tóc bắt đầu điểm sương nhưng cảm giác của lần gặp con 20 năm trước thì vẫn còn nguyên lành như mới bữa qua.
Ba người em cô cậu của Túy từ Manila cũng kịp đến vùng quê này để chung vui với người anh mang hai giòng máu Việt - Philippines. Ở trang kế tiếp, tuồng chữ vụng về, bà Nguyễn Thị Bé viết: “Hôm nay kỷ niệm 20 năm mẹ gặp lại con.
Không bỏ cuộc, dù đi lại khó khăn do phải ngồi xe lăn, 2 năm sau, Túy trở lại Việt Nam và may mắn tìm đến ngay cô nhi viện từng nuôi dưỡng mình.
Trước mắt bà là một chàng trai to lớn, chắc nịch ngồi trên xe lăn, khác xa với trí nhớ tượng nhưng trực cảm cho bà Bé biết đây chính là giọt máu của mình. Sẽ chẳng bao giờ cậu biết được lai lịch mình nếu người mẹ nuôi không thẳng tuột nhắc lũ con (bà có đến 5 đứa con nuôi) chớ quên nguồn gốc.
Con mãi là đứa con ngoan của mẹ”. Mẹ con mình còn cả một đại dương bên nhau. Họ có cả một đại dương để ở bên nhau, thương yêu chăm nom nhau…. Sau khi cô Bé sinh con gái đầu lòng và có thai đứa con thứ hai là Túy thì do công việc, ông Mance phải đột ngột về nước. Lòng mẹ rất vui và hạnh phúc.
Có điều gì đó thiêng liêng, diệu kì trong hành trình tìm về với mẹ của Gentry Win Buckner - tên chính của Túy ở Mỹ - hai mươi năm trước. Con trai bà mỗi lần về ấp Định Mỹ lại sà vào lòng bà để được mẹ nắn vuốt đôi chân gầy guộc như ngày nào mẹ con gặp lại. Không kịp chải tóc, người mẹ lam lũ ốm yếu theo chị Phiến đến gặp con. Khi cô Bé khỏi bệnh trở lại tìm con thì hỡi ôi, núm ruột của mình đã biền biệt bên kia nửa vòng địa cầu.
Bà hãnh diện và sốt sắng tạo điều kiện khi biết đứa con nuôi gốc Việt khát khao muốn về Việt Nam để lần tìm tông tích ba má. Đây rồi, cái lỗ sẹo giữa đỉnh đầu! “Con tôi đây rồi, chính con tôi rồi!”. Nhưng chuyến về Việt Nam đầu tiên năm 1991 khi dự cuộc đi bộ hòa bình chỉ giúp Túy hiểu láng máng về nơi chôn nhau cắt rốn, tuyệt nhiên không cung cấp cho chàng trai một tín hiệu gì về nguồn cội của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét