Và tôi - một đứa con luôn yêu thương mẹ, sẽ suy tôn mẹ mọi ngày bằng một thứ tình cảm thiêng nhất dù bất cứ nơi đâu, chứ không phải bằng những món quà xa xỉ
Cũng vì chứng tai biến mà mẹ mất khả năng đi lại, mọi chuyện đều trông cậy vào người giúp việc. ĐẶNG áp. Mẹ cười và bảo tôi: - Chào con yêu! Không sao, con trai ạ! Mẹ rất vui khi năm nào con cũng nhớ ngày Vu Lan, nhớ đến mẹ.
Công việc quan trọng hơn, dù một cuộc gọi điện thoại hỏi thăm cũng làm mẹ vui rồi! - Nhưng đây là một ngày trọng đại đối với mẹ… - Không! Đối với mẹ, Vu Lan cũng chỉ là một ngày thông thường như bao ngày khác.
Vâng! Đối với mẹ tôi, mỗi ngày đều là Vu Lan, không muộn cũng không sớm. Ảnh: Minh Lý Trễ Vu Lan hai ngày tôi mới về nhà kịp. Và cũng chính tay tôi cài lên áo mình một đóa hồng đỏ để tự hào rằng, mẹ đã sinh ra mình.
- Con chào mẹ! Xin lỗi vì con về muộn, không kịp ngày Vu Lan báo hiếu. Xe vừa xịch đỗ ngay cổng, tôi vội lao ngay vào nhà. Mẹ tôi đang ngồi ngắm huê hồng trên chiếc xe lăn. Đừng tốn kém tiền nong vì những món quà đắt giá, dù chỉ là một đóa hồng cũng làm mẹ vui rồi! - Con hiểu ạ! Mỗi ngày con sẽ cài một đóa hồng nhung trên ngực áo mình, để nó nhấc con rằng: "Con thật may mắn khi còn có mẹ để tri ân, báo hiếu”.
Mẹ muốn 365 ngày, mẹ vẫn là người đàn bà quan trọng đối với con và món quà mà mẹ thích được tặng nhất là nghe con nói, nói chuyện cùng con mỗi ngày. Vừa bước xuống trường bay, tôi nhanh nhẩu kêu taxi chở đến cửa hàng hoa và chọn mua một đóa hồng nhung thật đẹp để tặng mẹ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét