Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Niềm vui khi bảo vệ thành công lợi quyền cho bạn đọc mới nhất.

Tôi đã đi nhiều cửa để kêu oan, nhưng không hiệu quả

Niềm vui khi bảo vệ thành công quyền lợi cho bạn đọc

Thấy chúng tôi phân tích như trên, các đồng chí CA viên xã đã hiểu ra, và lập tức trả lại “tự do” cho hai thanh niên đang bị giam đồng thời chân tình xin lỗi và trả lại tiền phạt.

Đồng nghiệp xa lánh dè bỉu, trong khi quyết định sa thải đã lửng lơ trên đầu. Kết nạp hồ sơ sự việc, tôi đã nhận ra rằng chị Nga lâm vào cảnh ngộ như vậy, do không tán đồng với những sai lầm của lãnh đạo.

Tôi cũng nhớ mãi cảm xúc vui mừng khi giúp được người dân tháo gỡ những rắc rối dù là rất nhỏ. Có lần về Hà Tây (cũ) công tác, tôi gặp trường hợp 2 thanh niên bị lực lượng CA của một xã tạm giam nhiều ngày vì “nghi” họ đang có ý định đi cướp. Và chính sự va đập đó đã giúp tôi vững hơn, trưởng thành hơn trên con đường mà mình đang theo đuổi.

Vào cuối năm 2010, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc xảy ra việc: Hồ Ăn nước, nằm trong số diện tích hồ ít oi của Phúc Yên còn sót lại, không chỉ có phong cảnh đẹp mà có còn có bề dày về truyền thống lịch sử. Đến nước này tôi buộc phải nhờ đến báo chí, để tìm lại lẽ phải cho mình…” – chị Nga nức nở khi trao đổi sự việc với tôi.

Tôi hiểu rằng nghề báo đòi hỏi con người lòng yêu nghề và sự hi sinh rất lớn. Tuy nhiên họ không thú tội trạng, nên phải giữ lại mấy hôm để điều tra” – một người cho biết.

Tôi có thể kể ra vô thiên lủng những kỷ niệm vui mà mình từng bắt gặp trong những ngày tháng đeo đuổi nghề báo.

Lý luận của những người CA trong vụ việc trên thật đơn giản: “Chúng tôi nghi ngờ hai thanh niên này đi xe máy, là những đối tượng cướp giật, nên bắt về làm rõ. Ảnh: PV Trước những “lý luận” như vậy, tôi cùng một đồng nghiệp đã ôn tồn góp ý, rằng việc làm như vậy là chưa đúng. Đồng cảm với những ước muốn của họ, giữ lại hồ Ăn nước làm của chung, tôi viết loạt bài “Hồ Ăn nước kêu cứu” – đăng trên báo PL&XH, được sự ủng hộ của rất nhiều người; chung cục lãnh đạo thị xã (hồi đó) phải thu hồi quyết định mà trước đó (đã) bàn giao hồ Ăn nước cho doanh nghiệp.

Mọi thứ hình như đều chống lại sức đàn bà này. Bị lãnh đạo đơn vị trù với lý do vi phạm các quy chế của cơ quan. Hai thanh niên cũng là người hiền hậu thật thà, có nhẽ chưa bao giờ “dính líu” đến pháp luật nên “được thả” thì mừng rơi nước mắt, rối rít van lơn, cảm ơn “vì được tha”… rồi cũng chẳng cần biết vì sao mình bị bắt và vì sao được thả, gấp tất tưởi… bỏ đi.

Hoàn cảnh của chị này khá ngang trái, chồng thì đau ốm liên miên, con lại còn nhỏ. Sau này, tần suất xuất hiện của các bài báo cũng nhiều hơn, thế nhưng với tôi niềm vui thích khi những tác phẩm của mình được đăng tải thì chưa bao giờ vơi cạn. Từ khi bước chân vào nghề báo cũng là lúc tôi nếm trải những phút chốc nghẹn ngào xúc động, khi những bài báo của mình giúp được những người dân, lấy lại lẽ phải và sự công bằng.

Sau đó tôi đã có những bài viết về sự việc này đăng trên báo PL&XH, nhờ thế mà những rối rắm của chị Nga cũng dần được tháo gỡ. “Tôi đã quá mỏi mệt rồi, mọi người họp bàn đều quyết định cho tôi nghỉ việc, vì lý do làm lộ bí ẩn cơ quan, và vi phạm những điều cán bộ công chức không được làm. Sĩ Hào. Tuy nhiên, nghề báo không chỉ có những chuyện vui, bên cạnh đó tôi cũng nếm trải nhiều giây phút cay đắng, tủi cực.

Thế nhưng, một doanh nghiệp đã được ưng thuê hồ trong vòng 49 năm, để lấp một phần hồ, xây khách sạn nhà hàng.

Ví như trường hợp tôi nói rằng, lát nữa tôi sẽ thực hiện một vụ cướp, thì cũng chẳng thể khẳng định rằng tôi là kẻ cướp để rồi bắt giữ tạm giam nhiều ngày. Việc này tưởng như chỉ xảy ra trong những câu chuyện hài hước, của những người vui tính. Tôi đã gặp gỡ các lãnh đạo của Ủy ban rà soát Huyện ủy, cũng như thanh tra các sở ngành hệ trọng, nhằm minh oan cho chị.

Tác giả trong một lần tác nghiệp. Việc đó khiến người dân thị xã Phúc Yên bức xúc lo âu. Tôi nhớ mãi xúc cảm lần đầu tiên thấy tác phẩm của mình in trên mặt báo, một niềm vui sướng khó nói nên lời.

Hai năm trước, khi còn là PV thường trú tại tỉnh Vĩnh Phúc, tôi gặp chị Nga là công chức của một xã trên địa bàn tỉnh Vĩnh Phúc.

Ngày nay, chị đã được phục hồi công tác. Chứ đừng chuyện trò thấy họ trên đường, nghi cho họ là kẻ cướp rồi tùy tiện bắt giữ”. “Bởi lẽ, không thể nghi cho một người nào đó đang chuẩn bị làm việc này việc nọ, rồi giam giữ họ lâu như vậy được. Từ một kế toán có năng lực, chị bị điều chuyển công tác xuống làm văn thư – chuyên việc thu dọn vệ sinh cơ quan.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét