Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Vu Lan nghĩ về khá là hot mẹ.

Nguyễn văn chương

Vu Lan nghĩ về mẹ

Bài thơ có đoạn: "…Lời ru có gió mùa Thu /Bàn tay mẹ quạt mẹ đưa gió về /Những ngôi sao thức ngoài kia /Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con /Đêm nay con ngủ giấc tròn /Mẹ là ngọn gió của con suốt đời. ” Mẹ của Trần Quốc Minh là hình ảnh chung của bít tất những người mẹ khác. Đó là thủa tấm bé, tôi còn chưa ngoan và chăm học. Nhưng mỗi bà mẹ đều chất chứa trong tâm hồn sự đôn hậu đối với con cái.

Sẽ thiệt thòi biết bao nếu mỗi ai thiếu vắng bàn tay coi ngó của mẹ. Ai cũng có mẹ sinh ra, và đa số được lớn lên trong bàn tay âu yếm của mẹ. Nhưng mẹ đâu chỉ cho tôi có mặt trên cõi đời.

Ảnh: T. Nó gợi lên tình mẫu tử lẻ nhất trên cõi đời. Mẹ vẫn là người cưng nựng, động viên để tôi không chỉ yêu bông lúa mà yêu cả sự trải nghiệm trong dòng chảy xô bồ của cuộc sống. Ngày đó, tôi từng nghĩ, nếu thi rớt đại học, sẽ về quê tạ lỗi với mẹ, với những luống cày của cha.

Lòng bao dung của mẹ tôi, dù nói thế nào cũng không đủ và hết cả cuộc đời này tôi không trả hết ơn. Ấy thế, nhưng tôi cũng đã từng làm mẹ khóc. Đọc những câu thơ đó, tôi hiểu là tác giả của nó đã vắt kiệt quả tim sốt dẻo của mình để chưng cất thành tứ thơ nhuần nhuỵ về mẹ, một ngọn gió vĩnh cửu, mát rượi, như là mẹ sinh ra để ban phúc lành cho con.

Của hiền hậu và vị tha. Mẹ đã thế làm lụng như bông lúa trên đồng, còng lưng xuống cho tôi đứng thẳng, cho tôi ước mơ.

Có nhẽ, đó là sự kiên tâm của một người mẹ nông dân mà không phải đứa con nào cũng hiểu hết và trân trọng. Và chưa bao giờ là muộn khi con tinh thần được rằng, sẽ báo ơn mẹ bằng một quả tim nhiệt thành như lời mẹ dạy, như là giọt máu linh thiêng mẹ đã phả vào hồn con

Vu Lan nghĩ về mẹ

Mẹ cũng đã bỏ qua, bởi tình vô bờ và độ lượng, mẹ đâu chấp ngày con bé bỏng. Mơ ước bình dị của mẹ chỉ là những cánh đồng tốt tươi, mưa thuận gió hòa. Mẹ là người đã mang nặng đẻ đau để có anh em chúng tôi trên cõi đời này.

Chỉ một tiếng ngắn gọn thôi: "Mẹ”, thế mà gợi lên cả một miền thương mến, là một điều gì đó như máu thịt. Như thể mẹ nhìn ra trăm núi ngàn sông trong thế cuộc con sẽ phải vượt qua và cần vượt qua.

Ngoài ân huệ đó, mẹ còn nuôi nấng thể xác và tâm hồn tôi, lau khô cho tôi những giọt mồ hôi cũng như nước mắt đầu đời.

Và tôi sẽ ở lại, làm một người nông dân chính hiệu, yêu những bông lúa chắc mẩy như mẹ cha suốt đời tần tảo.

Tôi lại nhớ bài thơ "Mẹ” của Trần Quốc Minh, ông nói hộ hết cho những người yêu mẹ. Con sẽ làm cơn gió hong khô những phiền muộn trên khuôn mặt mẹ. Như thế cuộc mẹ có bao lăm sự dịu dàng, phong lưu dành hết cho con. Ngàn lần con xin lỗi mẹ, vì những đắng cay mà vô tình con gieo cho mẹ.

Tác giả đã nói hộ biết bao người con, tuy yêu mẹ mình nhưng không có cách nào thể hiện. Mẹ đừng buồn mẹ nhé. Là đại diện của vẻ đẹp và trìu mến. Mẹ cũng mớm vào miệng tôi những nụ cười ngay từ tấm bé, như hoa, như ngọc, như mọi đứa trẻ được mẹ mớm nựng sự yêu thương trìu mến.

Của vĩ đại và cao cả. Ngay cả khi con đã lớn, trưởng thành, thì suốt đời lòng mẹ vẫn thương con đấy thôi.

L  kiên cố, với mỗi người đều có một cảm nghiệm về mẹ khác nhau.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét